Muốn gì
Chỉ để làm mâm cúng tiên nhân. Trong câu chuyện kể lể đó. Đứa con gái vừa nói vừa khóc. Sáu mươi tuổi mẹ chưa một lần gặm cái đùi gà. Nếu cháu nhường cho bà cái đùi gà thì kiểu gì bà cũng chối đây đẩy. Nhà có năm chị em. Vậy mà bây chừ con nó dám hỗn với chị. Con ghét đùi gà”. Gà là món sang nhất. Con gái chị đã lên lớp 11 rồi nhưng mỗi lần thịt gà chị đều chia ra một cái đùi dành cho nó vào bữa trưa.
Giật thột. Hôm qua vô tình nghe một người mẹ kể rằng chị cả một đời tai facebook mien phi nhường. Hoặc khi nhà có khách ở xa tới. Thậm chí cả năm cũng chỉ được vài lần. Một phần thịt ức còn lại thỉnh thoảng cũng dành cho con nốt. Tôi tuyên bố từ giờ trở đi. Nấu cháo cho người ốm. Bữa cơm có thịt gà luôn là cảnh con gặm đùi. Ngày xưa. *. Mẹ lại không tiếc lời xúc phạm làm thương tổn con. Cứ nghĩ thời buổi này con ăn được là vui nên mỗi lần làm thịt gà.
Từ những lề thói rất nhỏ. Không biết nghĩ tới người khác. Mỗi lần về quê nội đều được ông bà dành cho hai cái đùi gà to. Thằng con lớn của tôi rơm rớm nước mắt khi nhìn cái đùi bị mẹ chặt ra thành miếng nhỏ. Tôi nghĩ không chỉ mình mà nhiều người mẹ khác cũng thấy câu chuyện của mình trong đó.
Đận khó game cho dien tai facebook ve dien thoai thoai khăn rồi cũng qua. Thỉnh thoảng một cách không cố ý. Mẹ game java nhường con cái đùi gà làm gì khi mỗi lần không hài lòng gì về con. Hai đứa con trai tôi rất thích ăn thịt gà. Tưởng lạ thường nhưng cũng thật dễ hiểu.
Còn thằng nhỏ thì gào lên bất bình. Những gì ngon mà chúng thích ăn thì chúng là người game android thụ hưởng. Gà thường nấu xáo. Có thể từng ngày tạo ra những thói xấu nơi con. Hai đứa con trai sững sờ khi nghe tin đó.
Chị có nhắc rằng cho đến hiện nay. Bảo rằng sợ thịt gà mắc răng. Tôi cố nhiên để dành hai đùi gà cho hai đứa. Mẹ và bố sẽ ăn đùi gà. Khi đời sống cải thiện được một chút. Sau đó là trần tình của đứa con. Việc giết một con gà không còn"đại sự" nữa thì đến lượt cái đùi gà được chặt ra cho từng đứa cháu nhỏ.
Vì thế tai facebook ve may java khi nhà có thêm một đứa cháu nữa tới chơi. Tôi vẫn nhớ mãi cảnh em út cầm cái đùi gà đi trước. Cái “đương nhiên” đó đã thành phản xạ. Thái độ của thằng nhỏ khi bị mất cái đùi gà làm tôi sợ. Đứa xin cắn tý da. Đứa xin gặm xương để hút chút tủy còn sót lại. Ích kỷ. Ở quê tôi. Cái “tất nhiên” đó cũng đã thành nếp trong đầu các con tôi. Thì cô em út mới được ăn đùi gà. Đùi gà là một khái niệm quá xa xỉ.
Hy sinh hết vì con. Nó cho rằng mẹ đã quá quan trọng chuyện ăn uống và những nhu cầu vật chất mà quên mất đời sống ý thức cũng không kém phần quan trọng.
Nhưng vài ba tháng. Từ nay mẹ đừng dành đùi gà cho con nữa. Một cái dành ăn vào bữa chiều. Mãi sau này. Hoặc cả nhà cùng chia ra ăn chung. Và riêng với nó thì tinh thần quan yếu hơn. Chưa khi nào mẹ được ăn đùi gà. Cha mẹ gặm cánh. Chúng giận dữ bỏ bữa. Bốn chị em theo sau. *.